06. Vực sâu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bầu không khí trong xe vốn rất sôi nổi.

Mà đến khi nhìn thấy cô nhi viện Mùa xuân ở phía xa xa, bọn nhóc không hẹn mà đồng loạt cùng yên tĩnh trở lại.

Đó là một toà kiến trúc phương Tây được xây gọn gàng, toạ lạc dưới bóng râm của sườn núi. Chỉ có một con đường nhỏ uốn lượn dẫn vào cửa chính, bên kia là vách núi, có thể nghe thấy tiếng sóng biển đang gào thét bên dưới.

Rõ ràng vách tường được sơn một màu trắng tráng lệ, lại còn có vườn hoa, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta liên tưởng tới nhà tù.

"Đại, đại ca..." Mũi Tẹt bất an mà nắm lấy tay áo Seo Moonjo.

Seo Moonjo cũng đang thầm dò xét toà nhà lớn kia, vẻ mặt hờ hững, như đã sớm đoán được từ trước.

"Chúng ta đến cùng..."

"Đến rồi mấy đứa!" Eom Boksoon không biết từ lúc nào đã đi đến sau xe, hướng cửa kính vẫy tay, vẻ mặt tươi cười. "Xuống xe nào, đến nhà mới của các con rồi."

Mũi Tẹt vô ý rụt lại cái cổ, lách mình trốn phía sau lưng Seo Moonjo.

Eom Boksoon nhìn hắn một cách đánh giá, chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Seo Moonjo ngược lại không để ý đến bà ta, tay nắm thanh vịn nhảy xuống xe. Mấy đứa nhóc hai mắt nhìn nhau, cũng học theo hắn, từng đứa từng đứa nhảy xuống theo.

Eom Boksoon xếp bọn nhỏ thành một hàng đi học con đường quanh co. Ô tô phía sau quay đầu hướng ngược lại rời đi.

Cửa sắt khảm hoa văn mở ra vang lên tiếng kẽo kẹt rồi đóng lại một cách nặng nề. Bọn nhỏ chính thức bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, bắt đầu cuộc sống ở Cô nhi viện Mùa xuân.

Mũi Tẹt đảo mắt, vẻ mặt đầy vẻ bất an.

Gọi là cô nhi viện, nhưng nơi này lại vắng vẻ đến kì lạ. Không có trẻ con chơi đùa, cũng không có một chút giọng nói nào vang lên. Vườn hoa ngoài sân yên ắng tĩnh mịch, chỉ có thể nghe tiếng sóng vỗ không ngừng nghỉ dưới vách đá.

Thật giống như... nơi đây căn bản không có trẻ con.

Eom Boksoon hớn hở mở cửa ra, những đứa nhỏ xếp thành một hàng đi vào.

Lối vào là một cầu thang xoắn ốc. Ngẩng đầu lên thì có thể thấy tầng ba, tầng bốn bằng khe hở của lan can. Đường đi đến tầng hai khá dài, dẫn đến một hành lang có chút cũ nát.

Ở cuối nơi đó có một khung cửa sổ xám xịt.

"Tầng một là lớp học, phòng chơi và phòng ăn." Giọng Eom Boksoon nhẹ nhàng. "Tầng hai, ba là kí túc xá của bọn nhỏ. Tầng bốn là kí túc xá của nhân viên ở đây."

Bọn nhóc cảm thấy mơ hồ.

Kí túc xá... là có ý gì? Không lẽ bọn nó không ngủ chung một phòng sao?

"Đúng rồi, mọi người thường gọi ta là Viện trưởng mụ mụ, các con cũng có thể gọi như vậy."

Bọn nhóc hai mắt nghi hoặc nhìn nhau, tự hỏi không biết đây là ý gì.

Eom Boksoon thấy vậy cười cười, ngửa đầu gọi lớn: "Duksoo!"

Mũi Tẹt cũng ngửa đầu nhìn lên, không có bị doạ đến kinh hồn bạt vía. Chỉ thấy vừa rồi ở hành lang vắng tanh, chẳng biết từ lúc nào đã trở nên đông đúc.

Những đứa trẻ lặng im không nói tiếng nào tụ lại đông đúc ở lan can tầng hai tầng ba, đầu cúi thấp, mặt không biểu tình nhìn xem đám nhóc mới đến.

Trong số đó có một đứa nhỏ đầu đinh chậm rãi đi đến: "Viện trưởng, có chuyện gì vậy?"

"Bọn trẻ mới đến." Eom Boksoon nuông chiều xoa đầu đứa nhỏ. "Con dẫn chúng đi nghỉ ngơi, mụ mụ còn có chút chuyện."

Byun Duksoo gật gật đầu: "Các người đi theo tôi."

Thấy bọn họ đi lên cầu thang, đám nhóc đang tụ tập bỗng ầm ầm di tán hết về phòng của bọn chúng rồi đóng sầm cửa lại.

"Bọn nhỏ ở đây có hơi rụt rè." Byun Duksoo giải thích.

Lá gan của Mũi Tẹt cũng lớn, thử hỏi han thăm dò Byun Duksoo cùng tuổi: "Ai, nghe nói chỗ này của các cậu có thịt ăn, có thật không?"

Byun Duksoo gật đầu, lắp bắp giải thích. Nghe nói có người thường xuyên đến cô nhi viện nhận con nuôi, thím Eom sẽ giữ một phần phí nhận nuôi để mua thịt cho mọi người.

Bọn nhỏ nghe vậy liền thả lỏng một chút. Xem ra cô nhi viện này nói không sai, có thể là quản lý hơi nghiêm khắc một chút thôi.

So với việc có thịt ăn thì việc này đã sá gì?

Byun Duksoo tiếp lời dẫn bọn nhóc đến tầng ba.

Đi sâu hơn vào hành lang, Mũi Tẹt bắt đầu quan sát, chỉ tay vào cánh cửa; "Sao chỉ có phòng này là cửa làm bằng sắt?"

Byun Duksoo đáp: "Là phòng giáo vụ a! Đứa nào không nghe lời sẽ bị đem vào trong đó."

Bọn nhỏ ồ một tiếng, đồng loạt sợ hãi nhìn cánh cửa sắt đóng chặt kia.

Ngoại trừ Seo Moonjo đứng ở hàng cuối cùng, không ai để ý đến đứa nhóc khúm núm Byun Duksoo đột nhiên mỉm cười gian tà.

"Này, cà lăm." Seo Moonjo đút hai tay vào túi, hất cằm hỏi nó. "Như thế nào mới xem là không nghe lời?"

Byun Duksoo trừng mắt với hắn, không tình nguyện trả lời: "Không, không nghe lời là không nghe lời. Không chịu ăn cơm, yếu đuối hoặc bỏ trốn. Chỉ cần mụ mụ không, không thích đều là con nít hư!"

Bọn nhỏ nghi hoặc nhìn nhau: nơi này tốt như vậy, còn có thịt ăn, còn có người muốn chạy trốn sao?

Nghi hoặc thì nghi hoặc, nhưng những ngày êm đềm của bọn nhỏ thật sự đã đến.

Đêm đó, để hoang nghênh hài tử mới gia nhập, viện trưởng đặc biệt nấu một nồi thịt hầm. Bên trong đầy kim chi cùng miến, hương thơm toả ra ngào ngạt, khiến mấy miệng ăn nước miếng chảy ròng.

Ăn cùng với cơm trắng, bọn hắn mặt mày hớn hở ăn lấy ăn để.

Bọn nhóc ở cô nhi viện vẫn như trước im lặng, cũng không đáp lời bọn hắn, chỉ đơn giản cúi đầu ăn hết bát cơm.

Bọn hắn cũng không thèm để ý đến chúng, bời vì thịt thật sự quá thơm ngon.

Mũi Tẹt ợ một phát, xoa cái bụng no căng cảm thán. Lần đầu tiên trong đời nó được ăn một bữa ngon đến vậy.

"Ô, đại ca. Sao anh không ăn nhiều một chút?"

Seo Moonjo vừa ăn hết một bát cơm cùng hai miếng kim chi liền hạ đũa, thản nhiên đáp: "No rồi."

"Ha ha ha, có phải anh lâu rồi không ăn thịt, cho nên bây giờ ăn không quen a?"

Seo Moonjo liếc nó, lại nhìn nồi canh thịt đã bị ăn đến thấy đáy. Ánh mặt nặng nề, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Cơm nước xong xuôi, bọn nhóc vốn ở đó thu thập bát đũa, giống như hồn ma mất tăm mất tích.

"Thật là." Bánh Nướng cau có lau miệng. "Bọn nó coi thường ai vậy hả?"

Kí túc xá một phòng sáu người, so với trước đây cùng nhau ngủ trên giường lớn cũng không tốt hơn bao nhiêu. Bọn nhỏ ăn uống no nê, lại cả ngày đi đường đến đây, nhao nhao ngã lưng đi ngủ.

Seo Moonjo nằm ngửa, vẫn chưa thể chợp mắt, hắn mơ màng thiếp đi trong chốc lát. Nửa đêm, hắn đột nhiên bừng tỉnh, từ từ đứng dậy đi ra khỏi giường.

Gian phòng cách âm rất kém, mơ hồ có thể nghe được tiếng trò chuyện từ phòng bên cạnh.

"Lại nói... Vào phòng giáo vụ, vậy những đứa mới tới kia..."

"Hì hì, sao tao biết được?"

"Không phải là... nhận nuôi sao?"

"Mày đã thấy..."

Về sau Seo Moonjo không nghe được rõ, hắn lặng yên ngồi giữa màn đêm thật lâu. Cuối cùng loáng thoáng nghe tiếng khóc la ở phía xa vọng lại.

Loé lên rồi biến mất, cứ như ảo giác.

Tiếng kẽo kẹt khẽ vang lên, tựa hồ có người đẩy ra cửa sắt, sau đó là tiếng kéo đi vật nặng. Sàn ván rung rinh, còn nghe thấy phụ nữ ngân nga mấy tiếng nhẹ nhàng.

Đôi con ngươi tối tăm của Seo Moonjo chợt loé sáng. Đứng một lúc lâu, hắn sắc mặt không thay đổi quay về chỗ nằm, mặc bản thân chìm vào mộng đẹp.

Hôm sau, bọn hắn được ăn cháo nấu từ nước canh thịt còn sót lại tối qua.

Mũi Tẹt cảm động đến rơi nước mắt, ánh mắt nhìn viện trưởng Eom sáng như thấy vàng.

Seo Moonjo nhíu mày không nói gì, ngửa đầu húp hết phần của mình.

Eom Boksoon mang tạp dề đi vào, vừa gõ lên nồi vừa cười: "Cháo đều ăn hết, mấy đứa mới đến toàn là bé ngoan thôi!"

"Cảm ơn Eom... Viện trưởng mụ mụ."

"Muốn ăn thêm một muôi ư?"

Seo Moonjo lạnh lùng quan sát, ánh mắt bà ta vô cùng thương yêu, như sợ có đứa ăn không đủ no.

Hắn vẫn nhớ rõ quê của mình ở phía Bắc, mọi nhà đều nuôi một ít gia súc gia cầm ở ngoài sân nhỏ. Ánh mắt của Eom Boksoon hiện giờ y như những người ở quê hắn vậy.

"Có gì sao?" Eom Boksoon đi đến bên cạnh hắn hỏi. "Không hợp khẩu vị ư, Moonjo?"

"Không, mụ mụ." Seo Moonjo nhìn xuống. "Con no rồi."

***

Đến đây đã vài ngày, bọn hắn cùng những đứa nhóc ở đây đã phân chia ranh giới rõ ràng.

Cho đến một buổi sáng nọ, Mũi Tẹt tức giận nắm một đứa nhỏ lôi vào phòng chơi.

Đứa nhóc kia bị đẩy mạnh về trước, gục dưới chân Seo Moonjo. Mặc dù lấy hai tay che đầu, nhưng nhìn mái tóc thập phần quen mắt.

Seo Moonjo thôi không nhìn ngoài cửa sổ, liếc nhìn nó, trong mắt toát ra âm thầm nghi vấn.

"Là thằng nhóc ở đây, tên là Byun Duksoo đúng không?" Mũi Tẹt thở phì phò giận dữ. "Đứng hành lang núp nhìn bọn em rồi cười, còn nói gì đó với đứa bên cạnh! Thằng kia chạy nhanh, bọn em túm được một mình nó lôi về đây!"

"Tôi tôi tôi... Hì hì, không có a." Byun Duksoo ngẩng đầu cắn móng tay, tròng mắt cứ đảo liên hồi.

Seo Moonjo cau mày, khẽ cúi người véo cằm nó: "Tên gì?"

"..."

Thấy nó không trả lời, Seo Moonjo đưa tay ra bóp cổ hắn.

Lực của hắn không nhẹ, Byun Duksoo mặt trướng đến đỏ bừng. Nó kêu ư ử, chân quấy đạp trên nền đất, cứ như nếu không buông ra nó liền đi đời nhà ma.

Mũi Tẹt muốn nói lại thôi: "Đại ca, nó..."

Seo Moonjo không bận tâm. Hắn nhìn khuôn mặt kia chuyển dần từ đỏ sang tím, đợi thẳng đến khi thằng nhóc sắp ngất đi, hắn mới buông tay.

Byun Duksoo lập tức xụi lơ trên mặt đất, ho ra nước mắt.

Seo Moonjo kiên nhẫn hỏi lại lần nữa: "Tên gì?"

Mắt nó tràn ngập sợ hãi, giãy dụa nói: "Byun, Byun Dukjong... Duksoo là anh của tôi."

"A." Mũi Tẹt cười nhạo một tiếng, đá vào bụng nó. "Giờ anh của mày không ở đây, không ai có thể bảo vệ mày rồi. Còn không khai ra mấy lời mày vừa nói lúc nãy nói lại cho anh Moonjo nghe?"

Ánh mắt Seo Moonjo thoáng rung động, như là chợt nhớ tới thứ gì.

Byun Dukjong như chó ghẻ nằm rạp trên mặt đất, đến cử động cũng không dám, hổn hển nói: "Tôi, bọn tôi cá..."

"Cá cái gì? Còn không chịu nói mau?" Mũi Tẹt giơ tay doạ đánh nó.

Byun Dukjong cuộn mình lấy tay che đầu, sợ hãi hét lên: "Tôi nói, tôi nói! Cá, cá các người, các người mới tới rốt cục còn lại bao nhiêu người..."

"Này là ý gì, mày nói rõ mau!"

Trẻ con xung quanh đều tụ tập lại xem.

Seo Moonjo nhìn xuống, Byun Dukjong ôm đầu, vừa nức nở vừa giải thích. Thỉnh thoảng bị Mũi Tẹt cùng Bánh Nướng mỗi bên đạp một cước.

Anh của mày không ở đây, không ai có thể bảo vệ mày rồi.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn bực, nhảy xuống từ bục cửa sổ, đẩy đám đông đi ra ngoài.

Byun Dukjong vẫn còn khóc la: "Thực, thực sự... Chỉ là cá xem các người, các người lúc nào bị nhận nuôi..."

Seo Moonjo chẳng muốn nghe nữa, đi ra lớp học.

Vào buổi tối, Mũi Tẹt hoảng sợ mà nói với hắn: "Thằng Bánh Nướng lúc nãy đánh người không cẩn thận bị Viện trưởng bắt gặp... Bị đem lên phòng giáo vụ mất rồi."

Seo Moonjo nhìn xung quanh một vòng, quả nhiên không thấy Bánh Nướng đâu cả.

Những đứa còn lại bởi vì lúc chiều nghe Byun Dukjong nói như vậy, tâm trạng cũng u phiền.

Cô nhi viện có một phòng giáo vụ.

Nghe những anh lớn nói miễn là con nít hư, đều bị đem đến nơi đó.

Đi vào đó rồi thì sẽ không quay trở về, nghe nói là bị đưa đi nơi khác, hoặc bị nhận nuôi.

"Có thật không vậy?" Mũi Tẹt sợ hãi mở to hai mắt nhìn Seo Moonjo. "Bị nhận nuôi thật sao?"

"..."

"Có khi nào Bánh Nướng cũng không trở về được không?"

"..."

"Làm sao bây giờ?" Nó chuyển sang khóc nức nở. "Em, em cũng đánh thằng nhóc kia, chẳng lẽ... Chẳng lẽ em cũng sẽ biến mất ư?"

Seo Moonjo nhìn Mũi Tẹt, nó đã sợ đến toàn thân phát run. Tay níu lấy vạc áo hắn cũng run lẩy bẩy.

Seo Moonjo vươn tay, dừng lại một chút giữa khoảng không, nhẹ nhàng đặt lên đầu nó.

"Không, đừng tới đây! Đừng tới đây!" Mũi Tẹt gạt tay hắn ra, lui về sau một bước.

"Con biết lỗi rồi, biết lỗi rồi..." Nó lẩm bẩm, mặt đầy hoảng hốt nhìn khoảng không trước mặt, tựa như nơi đó có thứ gì vô cùng đáng sợ.

"Taewoo?" Seo Moonjo nhíu mày, nhìn theo hướng ánh mắt Mũi Tẹt.

Trống rỗng, chẳng qua chỉ là một mặt tường trắng mà thôi.

"Ai, tình cảm của các con rất tốt a." Eom Boksoon cao giọng đi đến, đôi tay mập mạp đặt lên bả vai hai đứa trẻ.

Seo Moonjo quay đầu lại, không nói gì.

"Chà, Taewoo sao lại đổ nhiều mồ hôi như vậy? Cả người có phải không thoải mái chỗ nào không? Hừm nhóc con đáng thương, đến đây mụ mụ nhìn xem."

Mũi Tẹt sợ run cả người, lại nhút nhát lui một bước. Người đàn bà như không muốn để nó trốn thoát, một tay bế nó lên.

"Moonjo ah, con cứ tiếp tục ăn. Mụ mụ đưa Taewoo lên phòng y tế."

Seo Moonjo không cam lòng đứng lên.

Eom Boksoon nheo mắt: "Sao? Con cũng muốn đi cùng ư? Không được, con chưa ăn cơm xong. Không ngoan ăn cơm thì không phải bé ngoan."

Seo Moonjo trầm mặc nhìn bà ta chốc lát, rốt cục từ từ ngồi về chỗ.

"Ngoan." Eom Boksoon cười sảng khoái. "Yên tâm, mụ mụ nhất định sẽ đem người bạn nhỏ này hoàn chỉnh trả lại cho con."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Com