07. Bạo phát

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đêm đó, Seo Moonjo nằm trên giường trằn trọc.

Cổ họng khó nhịn được mà ho khan, rõ ràng là mệt mỏi đến cả mắt cũng không mở được. Đầu óc cũng thực quay cuồng, từng hình ảnh lộn xộn chớp nhoáng hiện lên, cuối cùng tạo nên một bóng lưng nho nhỏ đang cuộn mình.

Đứa bé kia chậm rãi xoay người lại, đôi mắt trống rỗng, từ hốc mắt chảy ra một vệt máu dài.

Anh ơi...

Seo Moonjo bừng tỉnh, không ngừng hổn hển thở.

Trong màn đêm, hình dáng vách tường trở nên vặn vẹo, ngiêng lệch, cứ như chực chờ ngã xuống đè chết hắn.

Ảo giác kèm theo cơn chóng mặt dữ dội, Seo Moonjo nằm ngửa, chợt nhớ đến ánh mắt sợ hãi của Mũi Tẹt.

Đừng tới đây, đừng tới đây!

Có phải... kẻ nào đó đã bỏ thuốc mê không? Trong súp, trong cơm hay ngay cả một ngụm nước ở đây cũng không an toàn?

Seo Moonjo không biết, hắn chỉ cảm thấy rất khát, dịch dạ dày trào ngược khiến hắn trở nên hoảng loạn.

Vách tường ngày càng ép chặt đến lợi hại, nương theo tiếng sóng vỗ lặp đi lặp lại khiến hắn đến hít thở cũng không thông. Seo Moonjo thậm chí cảm nhận được, hắn tựa như đã chết một lần.

Những điều ấy lại khiến hắn càng nhớ đến đứa nhỏ kia hơn.

Nhớ một đôi mắt đen láy trong trẻo dịu dàng như biết nói.

Nếu như mình không có ở đó, lúc bị đem ra làm trò thì Jongwoo sẽ gọi đứa khác là oppa ư? Nếu nó không chịu, những đứa nhóc thối có phải sẽ bắt nạt nó? Nó luôn gầy còm như vậy, cũng không biết có giành được cơm nóng hay không...

Hừ, nếu mình không ở đó, tên nhóc thỏ con đó nhất định sẽ đi theo người khác thôi?

Ngón tay Seo Moonjo giật giật.

Dám làm như vậy... hắn liền giết cậu.

Không biết do bóng đêm hay vì thuốc mê, trong nội tâm mở ra ý nghĩ xấu xa. Huyết dịch kích thích huyệt thái dương, tròng mắt chứa đầy ý định giết chóc cùng khát máu.

Ghen tuông.

Ghen tuông mãnh liệt làm hắn nổi giận.

Rõ ràng là người của hắn, vì cái gì phải đưa cho kẻ khác?

Lòng đố kị cháy bỏng khiến tim hắn nảy gia tốc, mỗi lúc càng nhanh, càng nhanh.

Thình thịch, thình thịch. Mỗi một lần đều trùng điệp đánh vào màng nhĩ.

Rốt cục, Seo Moonjo hít sâu một hơi, hốt hoảng mở to mắt.

Ánh trăng lặng lẽ xuyên qua cửa kính, trần nhà trắng sạch sẽ. Vách tường không sụp đổ, cũng không hề vặn vẹo.

Tiếng sóng biển yên lặng ôn hoà, kèm theo tiếng thở đều đều của bọn nhỏ.

Không có gì xảy ra.

Hắn nằm thêm một lúc rồi từ từ ngồi dậy, không một tiếng động rời khỏi giường.

Hắn muốn chạy trốn. Seo Moonjo suy nghĩ trong giây lát rồi bình tĩnh đưa ra quyết định.

Hắn phải rời khỏi nơi đây, để lấy lại thứ vốn dĩ thuộc về hắn.

Giữa màn đêm bao trùm, Seo Moonjo quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Vách núi cao ngất đầy hiểm trở, cách đó không xa là vùng vịnh, thuỷ triều rút xuống khiến tảng đá to lớn xấu xí càng rõ hình rõ dạng.

hòn tự sát mà bọn nhỏ hay truyền miệng nhau.

Từng có rất nhiều người leo lên vách đá kia nhảy xuống, chấm dứt tánh mạng của bản thân mình.

Dần dần, ngay cả những người trong làng cũng không muốn đến gần nơi đó. Nghe nói vào những đêm sáng trăng, còn sẽ gặp hồn ma lang thang thút thít nỉ non.

Một đêm đi qua, trên tảng đá kia xuất hiện những vệt máu đáng sợ chính là bằng chứng cho thấy ma quỷ đã từng ở đó.

Seo Moonjo đối với chuyện này từ trước đến nay đều xem thường, nhưng bây giờ khi nhớ đến, hắn bỗng suy nghĩ đến một khả năng khác.

Hắn nhẹ nhàng mở ra cửa sổ, động tác không phát ra một âm thanh. Sau khi chờ đợi một lúc, hắn chậm rãi thò ra nửa cái đầu, nheo mắt dò xét vườn hoa dưới bệ cửa sổ.

Không ngoài dự đoán, trong bụi hoa lờ mờ có thể thấy được vệt lõm, nhưng từng bị ai giẫm lên.

A, hắn khẽ cười lạnh. Ma cái quái gì? Chẳng qua có người thừa dịp trăng sáng lén đi vứt xác mà thôi.

Thuỷ triều lên xuống mỗi ngày sẽ giúp bà ta rửa sạch chứng cứ của tội ác. Đêm nay cũng đúng lúc là một đêm trăng tròn.

Hành lang vắng lặng, người canh gác dường như đã ngủ say, có lẽ không có ai còn thức ở tầng lầu này. Seo Moonjo áp tai vào cửa nghe ngóng, sau đó khẽ đẩy ra tay nắm cửa, rón rén bước ra đoạn hành lang dài.

Bước đi của hắn rất nhẹ, như một con mèo đen, sàn ván cũ kĩ cũng không phát ra tiếng động.

"Bé con thân yêu của ta, con muốn đi đâu?"

Seo Moonjo đột nhiên dừng bước, một lúc sau hắn chậm rãi xoay người lại.

Là Eom Boksoon. Bà ta đứng bên cạnh cửa sắt, mặc một kiện áo mưa trong suốt, trên tay là con dao chặt thịt.

Con dao vừa to vừa sắc, lưỡi dao ra tia sáng dưới ánh trăng, giống như hàm răng đang nhe ra cười của bà ta vậy.

Seo Moonjo từ từ ngẩng đầu lên nhìn: "Đi WC."

"Muốn trốn ra ngoài cũng không thể a." Bà ta bày vẻ tươi cười thân mật khiến người khác buồn nôn. "Cho dù có mở khoá được, ngoài sân cũng có nuôi chó săn."

"... Con chỉ muốn đi WC, mụ mụ."

"Bé ngoan."

Bà ta vừa cười vừa hừ một phát đi vào phòng giáo vụ đóng sầm cửa lại. Seo Moonjo nghe được tiếng hét tràn ngập sợ hãi cùng rên rỉ thống khổ.

Tiếng thét kia vô cùng quen thuộc.

Moonjo nhỏ đứng ở hành lang, ánh trăng rọi lên khuôn mặt non nớt của hắn. Nửa phần biểu lộ hắn cũng không có, tựa hồ bí mật khủng khiếp của phòng giáo vụ không lay động hắn dù chỉ một chút.

Hắn cứ đứng như vậy trong chốc lát, xoay người trở về phòng kí túc, kéo chăn ra nằm trở về chỗ cũ.

Sáng sớm ngày thứ hai trời đổ mưa, bọn nhỏ cúi đầu ăn canh.

Bữa sáng là món súp sườn khoai tây sang trọng. Hương thơm thịt hầm toả ra tứ phía, ăn một miếng thịt đều tan ra trong miệng, như đã được hầm trong nồi suốt đêm.

Seo Moonjo nhìn chung quanh mấy lượt, Mũi Tẹt không có ở đây, Bánh Nướng cũng không quay về.

Rất nhanh bọn nhỏ cũng nhận ra được điều này, bắt đầu xì xầm bàn tán.

Seo Moonjo hờ hững quay mặt đi, chỉ thấy Eom Boksoon cầm cái muôi đứng cạnh cửa, nhìn hắn đầy dò xét.

Hai người đối mặt vài giây, Seo Moonjo không nói không rằng bưng bát canh thịt kia uống sạch.

Tay cầm của hắn chắc nịch, đôi mày cũng không có chau lại.

"Thực ngoan." Eom Boksoon cười hài lòng. "Bé ngoan, một bát nữa?"

Seo Moonjo nhìn xuống trong chốc lát, rồi đưa cái bát rỗng về hướng bà ta: "Cảm ơn mụ mụ."

Từ ngày hôm ấy, Eom Boksoon dường như đặc biệt chiếu cố hắn. Gọi hắn là cục cưng Moonjo, còn thăng cho hắn làm lớp trưởng.

Seo Moonjo dễ dàng tiếp nhận tất cả, bình tĩnh nhìn các bạn ở viện cũ từng người một biến mất sau cánh cửa sắt nặng nề.

Đoán xem, đám người mới tới rốt cục còn lại bao nhiêu người?

Hắn cuối cùng cũng hiểu hàm ý của câu nói này, nhưng hắn không tức giận hay phẫn nộ, cũng không hề hoảng sợ.

"Mụ mụ chỉ cần có ta là đủ rồi, phải không Dukjong?"

"Đúng vậy!" Byun Dukjong cười hì hì. "Chúng ta sau này sẽ là anh em."

Seo Moonjo cũng cười, cầm muốn sách cũ, nhẹ nhàng đánh lên đầu nó.

Rác rưởi mới đến đều đã thanh lý sạch sẽ, nhưng Seo Moonjo là đồng loại. Mọi người đều nghĩ như vậy.

Không ai ngờ đến một tháng sau, hắn như vậy mà chạy thoát.

Đó là một đêm giông. Eom Boksoon đã uống một ít soju, đang nằm ngủ ngon lành thì bị người một dao cắt cổ chết.

Trong sân, hai con chó săn bị mổ bụng. Đến con chó nhỏ nằm trong ổ cũng không tha, máu tươi ướt đẫm cả bụi hoa.

Bản năng Seo Moonjo tựa như dã thú, hắn nhảy qua cổng sắt, chạy như điên ra đường lớn. Cuối cùng trốn lên được xe chở than, lúc yên vị trong thùng xe hắn liền nằm xuống thở hổn hển.

"Phải đi trong tối nay, đợi ngày mai bị phát hiện sẽ không kịp." Mặc cho thân thể mỏi mệt, mạch suy nghĩ của hắn lại rất rõ ràng.

Hết mưa, bầu trời đêm quang mây trở lại.

Trăng tròn vành vạnh quan sát thế giới con người, như bàng quang với tất cả tội ác được chôn vùi trong đêm.

Trên trời là vì sao lấp lánh, dưới chân là thế gian nhơ nhuốc. Seo Moonjo đứng ở giữa, nửa người sũng máu tanh hôi, bỗng nhiên hắn nở nụ cười.

Hắn muốn đi gặp cậu.

Gió đêm nhẹ thổi, tâm trạng của hắn bình yên. Có nơi nào mà không cần kiếm miếng ăn đâu? Jongwoo ăn ít như vậy, với đôi tay của hắn cũng có thể một mình nuôi cậu.

Jongwoo sinh ra chính là để thuộc về hắn, chỉ thuộc về riêng hắn.

Hắn muốn dẫn cậu đi.

Từ nay về sau, cũng không một ai có thể chia cắt.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Com