09. Bâng khuâng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đông đi xuân tới, Seo Moonjo đã đến tuổi đi học.

Hắn ở đây báo danh vào một trường công lập, trường học cung cấp miễn phí cơm trưa, cũng tiết kiệm được tiền cơm một bữa, buổi tối hắn lại quay về nhà hát làm bán thời gian.

Chủ nhà hát dường như đặc biệt thiên vị hắn, chỉ cần đứng trên sân khấu làm nền hoặc là làm chút việc dời đạo cụ đơn giản, nhờ vào tiền lương.

Nhịn đến lúc Jongwoo đến trường thì tốt rồi. Hắn nghĩ.

Seo Moonjo thu dọn xong đạo cụ, lau sạch sàn sân khấu rồi trở về căn nhà kho nhỏ bé của hai người. Jongwoo đã ngủ mất, cái bàn thấp bên cạnh đặt bát cơm với một ít thức ăn trên đó.

Đuôi mắt Seo Moonjo cong lên, mỉm cười lúc nào không hay.

Gian phòng âm u ẩm ướt, ánh đèn đường ngoài cửa sổ lập loè nhưng sáng ngời tại khuôn mặt tái nhợt của Seo Moonjo, trong chớp mắt chiếu qua một tia nhân khí.

Nhưng chỉ vỏn vẹn trong cái chớp mắt mà thôi, hắn rất nhanh khôi phục lại vẻ lạnh lùng. Khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu ăn.

Bọn hắn còn thừa lại một ít tiền tiết kiệm, đợi đến lúc Jongwoo học tiểu học thì còn có thể dư dả thêm chút đỉnh, nói không chừng có thể thuê được nhà ở.

Hắn tính toán rất khá, sinh hoạt vốn cũng nên tiếp tục lặng lẽ như vậy.

Chiều thứ sáu, chủ nhiệm bị bệnh nên về trước, Seo Moonjo cũng được tan học sớm.

Đám nhóc cùng lớp hắn trên đường về vừa vui vẻ chơi đùa vừa mua đồ ăn vặt, thường là bánh gạo cay cùng xiên chả cá.

Chỉ có Seo Moonjo hai tay không có gì, một mình lẻ loi đi ở phía sau cùng. Do dự thật lâu, hắn quay trở lại mua một túi bánh cá nhỏ.

Là nhân đậu đỏ, Jongwoo hảo ngọt nên chắc chắn sẽ rất thích. Hắn nghĩ.

Seo Moonjo nắm chặt cái túi bắt đầu đi một quãng, hắn cảm thấy không an toàn, có hơi dừng lại. Cẩn thận che kín miệng túi rồi giấu vào trong ngực, sợ gió thổi làm bánh nguội mất.

Cho đến lúc đẩy ra cánh cửa, trên mặt hắn vẫn là nét cười dịu dàng.

"Jongwoo..." Hắn vui vẻ mở cửa nhưng đột nhiên lại đứng im không nhúc nhích.

Áng mây che đi ánh chiều tà, thiếu niên bị bóng mờ bao phủ, chỉ thấy ở căn phòng âm u trước mặt có hai bóng người đang chồng chéo nhau.

Tên chủ rạp đang đè Yoon Jongwoo dưới thân gã.

Miệng Yoon Jongwoo không biết đã bị vật gì chặn lại, tiếng khóc hô nghe có chút đứt quãng.

Áo len rộng thùng thình trên người cậu bị kéo đến lộn xộn. Lúc giãy dụa lộ ra vòng eo trắng nõn, hằn lên mấy vết ứ đọng. Như là trong nền tuyết trắng, bị ai đó dội lên nước dơ bẩn nước sơn đỏ.

Seo Moonjo vẫn đứng như vậy không di chuyển.

Mắt hắn bỗng chốc tối sầm, như là cơn giông dội xuống bầu trời âm u không có lấy một tia sáng.

Đúng lúc ấy, Yoon Jongwoo rốt cục cũng nhổ ra được thứ trong miệng mình ra. Cậu thở hổn hển vài cái, phì một tiếng, mơ màng nhìn ra phía cửa ra vào.

"Anh, giúp em với." Cậu ngước nhìn hắn. "Em kéo không nổi tạp chủng heo này."

So với lúc nhỏ, thật sự là một điểm cậu cũng không thay đổi, vẫn mềm yếu như lúc trước. Ngay cả khi bị mắng chửi thậm tệ nhất, trên mặt Yoon Jongwoo vẫn hiện lên cái gọi là nét ngây thơ không thể miêu tả thành lời.

Seo Moonjo nhướn mày, tiến lại gần.

Gã khốn kia đúng là đang đè lên người Yoon Jongwoo, nhưng lại không cử động.

Nhìn kĩ hơn thì dưới gáy gã có một vệt máu dài, bên cạnh là cái đồng hồ cổ* bể nát. Dây cót cùng lò xo bởi vì va đập mạnh mà trồi ra ngoài, từng giọt, từng giọt máu chảy từ đó dính lên nền đất.

Bàn tay mảnh mai của Yoon Jongwoo cũng dính máu, trên mặt cũng vậy, nhưng cậu chẳng quan tâm, mỉm cười nói: "Nhanh lên đi, mẹ nó khó thở chết đi được."

Seo Moonjo dễ dàng xốc lên thân thể mập mạp rồi đá qua một bên. Sau đó hắn chậm rãi vươn tay bưng lấy khuôn mặt Yoon Jongwoo, bôi đi vết máu bên môi cậu.

Hắn cứ lặp đi lặp lại như thế, cho đến khi da cậu đỏ tấy.

"Anh..."

Seo Moonjo lẳng lặng nhìn cậu không nói gì.

Yoon Jongwoo có hơi không được tự nhiên, gượng cười một tiếng: "Chuyện này vẫn thường xảy ra, lúc trước ở giáo hội cũng vậy... Em đều giải quyết rất sạch sẽ, anh đừng lo lắng quá."

Cậu bắt lấy bàn tay Seo Moonjo trên mặt mình, ngước nhìn hắn đầy ngây thơ lại tự hào: "Em đã lớn rồi, sau này em sẽ bảo vệ anh."

Seo Moonjo rũ mi mắt nhìn cậu, cảm giác được độ ấm truyền đến đầu ngón tay. Hắn đột nhiên nhớ lại chuyện đã rất lâu trước đây.

Cái đứa bé kia lì lợm cắn chặt ngón tay thằng nhóc không buông, liều mạng đến cuối cùng cắn đến ngón tay nó cũng sắ đứt lìa.

Hoá ra hắn chẳng bao giờ nuôi một con thỏ cả, mà là con sói nhỏ mang trên mình lớp mặt nạ của cún con.

"Đẹp thật." Ánh mắt Seo Moonjo đột nhiên bừng sáng, hắn khẽ nói.

Cục cưng của hắn, thật xinh đẹp.

Yoon Jongwoo bò dậy, chỉnh lại quần áo bị mất trật tự. "Làm thế nào với hắn bây giờ?"

Hai đứa nhỏ nghiêng đầu, nhìn qua gã đàn ông ở phía trong góc không biết còn sống hay đã chết.

Ánh đèn xuyên qua cửa kính phía sau, chỉ trong một cái chớp mắt, bọn hắn nắm tay nhau, biểu cảm bỗng trùng hợp đến lạ kì.

"Ô... khục khục..."

Cả người gã run rẩy, tiếng rên rỉ trong cổ họng đi ra, dường như sắp tỉnh lại.

Seo Moonjo cầm lên cây búa, gọn gàng mà cho gã thêm một phát vào đầu. Đầu gã đàn ông triệt để lệch qua một bên, máu cũng từ đó ào ạt chảy ra.

"Còn sống không?" Yoon Jongwoo phía sau hắn ló đầu ra hỏi, đôi mắt mở to sáng ngời.

"Ừ."

Vẻ mặt Seo Moonjo lạnh lùng, cầm búa tiến đến một bước, còn muốn tiếp tục động thủ thì bỗng nhiên tay áo bị nắm chặt.

Yoon Jongwoo nói: "Đừng giết hắn. Chẳng may cảnh sát bắt gặp thì phải làm sao?" Cậu nhíu mày. "Chúng ta còn phải sống."

Chúng ta... sống.

Seo Moonjo buông ra hung khí, đưa tay nắm lấy đôi tay cậu, trên mặt không rõ là biểu cảm gì.

"Anh?"

"Ừ..." Hắn cười thật dịu dàng. "Anh biết."

"Jongwoo ngoan, ở ngoài đợi anh một chút."

Yoon Jongwoo bị hắn dúi một túi bánh cá hơi lạnh, cửa sắt trước mặt nặng nề kéo lại.

Một lúc sau, từ bên trong truyền ra tiếng kêu la thảm thiết, nhưng nghe có vẻ ngột ngạt như miệng bị vật gì chặn lại.

Yoon Jongwoo hai chân bó gối, ngoan ngoãn ngồi trên bậc thang. Mở ra túi giấy, cầm một miếng bánh lên ăn.

Miệng cậu khá nhỏ, cẩn thận cắn vào phần đầu cá, từ từ mút ra nhân đậu đỏ bên trong. Bị đậu đỏ nhuộm hồng cả khoé môi, cùng vầng trán dính máu toé lên cũng có vài phần tương tự.

Yoon Jongwoo chậm rãi ăn hết hai cái bánh, mút đầu ngón tay dính đậu đỏ cùng hai bên khoé miệng.

Két-

Cửa một lần nữa mở ra, Seo Moonjo mặt mày lãnh đạm đứng đó, tay đeo găng tay cao su dọn dẹp. Vệt trắng vệt đỏ dính đầy trên đó, ngược lại quần áo hắn rất sạch sẽ, cũng không có dính máu.

Yoon Jongwoo quay đầu trông thấy hắn, híp mắt cười rộ lên, lấy ra một cái bánh đút cho hắn: "Ăn ngon!"

Seo Moonjo nghiêng đầu cắn một ngụm nhỏ, đậu đỏ cùng sữa hoà cùng nhau ngọt ngào tan trong miệng, khiến mùi tanh của máu bớt đi phần nào.

Hắn vừa nhai vừa nói: "Cục cưng thu dọn đồ đạc đi, đêm nay chúng ta đi Incheon."

Yoon Jongwoo không ý kiến, nhu thuận gật đầu rồi đi vào trong.

Thành ghế còn sót lại chút băng dính, trên nền đất cũng đọng một vũng máu nhỏ. Nhưng so với lúc đập đầu thì ít hơn nhiều, không hiểu vì sao gã kia lại hét lớn như vậy.

Không thấy người đâu, có lẽ bị Seo Moonjo nhốt vào phòng trong rồi.

"Không chết." Seo Moonjo ở phía sau đặt tay lên vai cậu. "Chỉ lấy đi một vật xem như kỉ niệm."

Yoon Jongwoo bận rộn thu xếp quần áo, vừa quay đầu trông thấy tay hắn cầm cái túi nhựa bên trong đầy máu, dường như là khối thịt mềm.

Cậu kinh tởm mà nhíu mày: "Là thứ đó sao?"

"À, không." Seo Moonjo thả phịch cái túi đầy máu xuống đất, mở ra lòng bàn tay. "Là thứ này."

Hắn duỗi tay ra, trên tay là thứ gì lấp lánh, nói: "Không nghĩ tới kẻ xấu xa này lại có một cây răng trắng không tì vết như vậy."

Tạo hoá luôn công bằng đối với con người, cho dù bên ngoài có xấu xí đến cỡ nào, cũng có một thứ gì đó đẹp đẽ bên trong.

Seo Moonjo say mê nhìn nó một lúc, quay sang nhìn Yoon Jongwoo đang bận rộn, vui vẻ cười: "Không cần cầm nhiều như vậy, chăn đệm với mấy thứ kia, đến đó mua lại là được."

Đôi mắt mèo của hắn bị ánh đèn phủ lên thành màu nâu nhàn nhạt, sóng mũi thẳng tắp, nhìn thoáng qua đẹp vô cùng.

Yoon Jongwoo không bị lay chuyển: "Thôi đi, anh, kiếm bao nhiêu để mua lại đâu."

Seo Moonjo dường như chỉ chờ cậu nói ra câu đó, lập tức chìa ra cái đồng hồ vàng: "Này, nhìn xem. Tên đó trước khi ngất đi nói tất cả đều đưa cho chúng ta."

Hắn tự dương tự đắc, không có chút nào gọi là chột dạ.

Thói đời là vậy, kẻ xấu nhỏ sợ kẻ xấu lớn, kẻ xấu lớn sợ kẻ điên. Làm chuyện ác thì càng gặp người ác hơn, rồi nhận lấy hậu quả, đều công bằng cả.

Yoon Jongwoo cúi đầu đếm tiền, phân chia rất kĩ, tay không cẩn thận lại đụng phải cái túi thịt mềm đầy máu kia.

"Cái túi này... làm sao đây?"

Seo Moonjo suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cho chó ăn là được."

Hắn không có ý lăng mạ, chỉ là cảm thấy dù sao cũng là thịt, ít ra còn có một chút giá trị.

Seo Moonjo rất khó lý giải đau đớn là gì, đối với chính hắn còn như thế, huống gì nói đến người khác. Gã đàn ông nước mắt giàn dụa cầu xin tha thứ bất quá cũng chỉ để đổi lấy hai chữ được rồi.

Cuộc sống đầy ắp cảm xúc cùng dục vọng, hắn chỉ thiếu một chút, sẽ không sợ hãi, cũng sẽ không rơi lệ.

Hắn ngược lại càng không cảm thấy có gì không ổn. Kẻ khác càng sợ hắn thì sẽ không ham muốn đồ vật của hắn, điều đó càng khiến hắn hài lòng.

"Dọn xong rồi." Yoon Jongwoo giật giật tay áo hắn như làm nũng. "Cái túi to kia anh xách đi, tay em đau."

Seo Moonjo cúi đầu nhìn cậu, đáy mắt như đang mỉm cười.

Không sai, Jongwoo không sợ hắn.

Thế là đủ, Jongwoo không phải những kẻ khác ngoài kia.

___

Cho mình xin tạ tội vì sự rề hơn nửa tháng nay của mình, chả qua là với combo ở nhà + cày phim + game nên mình lú luôn là mình còn một cái fic chưa edit xong =))) Bộ này cũng ngắn, còn 3 chương là hết rồi nên mình cũng sẽ hoàn thành sớm thôi không ngâm giấm nữa nè. Yêu mọi người.

* Còn cái hung khí là đồng hồ cổ thì nó như thế này. Mình không tìm được từ tượng hình nào đủ để gợi tả nên kèm hình dưới đây sợ mọi người không mường tượng được. Đánh dấu mà quên chú thích haizz đầu óc của tôi...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Com