12. Trở về (end.)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Seo Moonjo thi đậu vào Đại học Seoul, dùng năng lực cùng thân phận cô nhi thành công nhận được học bổng toàn phần.

Năm thứ 3 sắp kết thúc, tin tức công khai khen ngợi hắn một thân vừa làm vừa học vừa chăm sóc em trai nhỏ, là một anh trai xuất sắc.

Yoon Jongwoo xem TV nhịn không được mà cười hì hì, nghiêng sang hắn thì thầm: "Này, bọn họ có biết hôm qua anh bức em trai yêu dấu này khóc không ra nước mắt không?"

Seo Moonjo không có đáp lời, chỉ cười cùng vuốt ve yết hầu cậu.

Tiết trời không lạnh, Yoon Jongwoo mặc một kiện áo sơ mi dài, phía dưới không mặc gì thả người lên ghế sofa. Một tay gác đầu tay còn lại đưa lên miệng cắn cắn, cười vô cùng đắc ý.

Một giây sau, hai người bọn họ lại hôn nhau.

Seo Moonjo đặc biệt ưa thích phần gáy của cậu, tựa hồ như đời trước có chấp niệm, mỗi lần nhìn vào chỉ muốn lưu lại dấu vết.

"Cục cưng..." Seo Moonjo thô bạo gặm lấy vành tai cậu, hơi thở cũng mạnh dần. "Nếu em là con gái thì đã sớm bị anh làm cho lớn bụng." (???)

Yoon Jongwoo bị hắn làm cho đỏ mặt không có chỗ trốn, đành phải nhắm mắt chịu trận, một bên thở gấp một bên nhỏ giọng phản bác. "Chờ kiếp sau đi."

Lúc này, hắn đột nhiên lại thốt ra mấy lời tâm tình: "Kiếp sau anh vẫn sẽ yêu em." Seo Moonjo tràn đầy yêu thương, hôn lên hàng mi của cậu. "Mặc kệ em có là ai đi chăng nữa."

Yoon Jongwoo không nể nang gì mà cười trêu ghẹo hắn: "Haha, nếu em không đầu thai thành người thì sao?"

Đợi một lúc hắn cũng không có đáp lời, cắn chặt môi, ngón tay dài mảnh bấu lên vai cậu.

Cũng không đau lắm, Yoon Jongwoo cau mày chịu đựng một lúc, dần dần cảm thấy vui mừng.

Hắn thật sự đã suy nghĩ dù đó chỉ là câu nói đùa của cậu, vậy nên Yoon Jongwoo cảm thấy rất cao hứng. Liền nghiêng người muốn hôn lên môi hắn, kết quả eo cậu bị hắn ghì chặt đến thở không nổi.

"Lần sau không nói mấy lời đó nữa..." Yoon Jongwoo bước ra từ phòng tắm. Vừa lau tóc vừa xoay người xem vết đỏ phía sau lưng, cằn nhằn: "Đúng là đau chết đi được."

"Lúc chọn nguyện vọng thì ghi ngành văn học a." Seo Moonjo đột nhiên không đầu không đuôi nói. "Không cần lo lắng về học phí, anh có thể lo được cho em."

"?"

"Anh đã làm đơn xin hoãn nghĩa vụ quân sự. Năm nay tốt nghiệp xong là có thể đi làm, anh kiếm tiền nuôi em."

"Nhưng mà..."

"Cục cưng, không nên lãng phí tài năng của chính mình." Seo Moonjo đóng lại cuốn sách đang cầm trên tay, thẳng thắn nói. "Anh đã tình cờ đọc được tiểu thuyết mà em viết."

Yoon Jongwoo: "..."

Theo lý thuyết Yoon Jongwoo nên tức giận. Nhưng có thể cậu không muốn mình như nữ sinh khóc lóc om sòm vì bị mẹ xem trộm nhật kí. Cho nên cậu sững người cả buổi, chỉ có thể rầu rĩ mà à một tiếng. "Đúng lúc thư liên lạc phụ huynh cũng kẹp trong đó, anh cũng đã kí tên rồi." Seo Moonjo cầm trên tay tờ đơn mỏng. "Trên đó nói năm nay trường sẽ tổ chức tham quan ở đảo Jeju, phải không? Khi nào thì khởi hành?"

"Cái này..." Yoon Jongwoo cuối đầu ngồi ở bên giường, hai mắt ươn ướt. "Thật ra em có chuyện muốn nói. Anh hãy hứa với em trước là đừng giận."

Seo Moonjo nhướn mày, cũng không mắc mưu của cậu.

"Tờ cam kết đó..." Yoon Jongwoo ấp a ấp úng. "Là em cố ý không đưa anh xem. Em đã nói với chủ nhiệm rằng nhà có việc không thể đi được."

"..."

"Chi phí quá đắt." Yoon Jongwoo hấp tấp bổ sung. "Không, cũng không hẳn đắt. Khó lắm mới có ngày nghỉ, ở nhà cùng anh không phải tốt hơn sao?"

Giọng nói của Seo Moonjo trở nên nghiêm trọng: "Cục cưng, anh đã nói với em..."

Yoon Jongwoo bất ngờ đứng dậy, hốc mắt có chút đỏ lên: "Không đi, em chính là không muốn đi! Anh lúc trước cũng không có tham gia, sao bây giờ lại bắt em phải đi?"

"Nghe lời," Seo Moonjo trầm mặc nói. "Ngày nào khởi hành? Anh sẽ gọi cho chủ nhiệm giải thích."

"Tối hôm qua... Có lẽ giờ đã đến Jeju rồi."

Động tác của Seo Moonjo dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn cậu, dường như thấy một Yoon Jongwoo rất khác.

Đứa trẻ một tay hắn nuôi lớn, nay đã có bí mật của riêng mình.

Yoon Jongwoo đi tới, giật nhẹ góc áo của hắn, ngập ngừng nói: "Anh đừng giận mà, lần sau hai chúng ta đi riêng với nhau thôi không phải vui hơn sao? Em chỉ có anh là..."

"Em không hiểu."

"Anh?"

Trong mắt Seo Moonjo toát ra vẻ mệt mỏi: "Anh chỉ là... hy vọng em giống người bình thường. Hy vọng em lên đại học, rồi nhanh tốt nghiệp. Hy vọng em như những người bình thường lớn lên."

"...Bình thường?" Yoon Jongwoo thấp giọng lặp lại một lần.

"Jongwoo, anh nghĩ đến cuộc sống của em. Muốn em trở về làm người bình thường."

"À, thì ra anh cũng biết. Quan hệ hiện tại của chúng ta không bình thường?"

Seo Moonjo im lặng không nói gì.

"Anh? Rốt cục anh muốn nói cái gì vậy? Anh đã làm chuyện đó với em..." Nét mặt Yoon Jongwoo từ từ vặn vẹo. "Haha, bình thường. Bình thường? Từ ngày anh làm chuyện đó với em, anh nghĩ có thể trở lại như lúc không có gì được sao? Anh thông minh như vậy, chẳng lẽ anh không biết?"

"Seo Moonjo, anh còn hy vọng cái gì thì nói luôn đi? Hy vọng tôi như những người khác, đi học, kết hôn, sinh con?"

"Anh nghĩ tôi là cái gì? Thích thì chơi, không thích thì muốn vứt đi?"

Không khí xung quanh tĩnh mịch.

Sau nửa ngày, Seo Moonjo gật gật đầu: "Thì ra em nghĩ anh là người như vậy."

Yoon Jongwoo bình tĩnh lại một chút, thoáng thấy sắc mặt Seo Moonjon dần lạnh đi, lập tức hoảng sợ: "Em, em không có ý đó. Em không phải trách anh, em chỉ muốn..."

Tới miệng thì ngưng, cái gì muốn nói cũng không ra.

Em chỉ muốn anh yêu em, như người yêu với nhau thật sự.

Nhưng Yoon Jongwoo là người hiểu rõ hơn ai hết, Seo Moonjo trời sinh đã thiếu một chút như vậy.

Hắn sẽ không nói yêu. Dù cho hắn đã cùng cậu ân ái, hôn môi, còn có điên cuồng dục vọng chiếm hữu, nhưng tuyệt đối hắn sẽ không nói ra ba chữ ấy.

Yoon Jongwoo thất thần đứng trong phòng, bỗng nhiên cậu cảm thấy tràn đầy tuyệt vọng.

Cậu đã sớm chán ghét sắm vai một đứa em ngoan ngoãn, nhưng là, giữa họ còn có khả năng nào khác sao?

Cậu không muốn nghĩ, cái gì cũng không muốn nghĩ.

"Jongwoo, em có ghét làm điều đó với anh không?"

"Em, em..."

Yết hầu Yoon Jongwoo nhấp nhô, gò má từ từ ửng đỏ. Không lẽ lại đi nói em thích làm chuyện đó với anh, thẹn muốn chết được. Nên Jongwoo đành dùng hành động để thể hiện, ôm lấy đối phương từ phía sau, mặt dán chặt lên lưng hắn.

Đáng tiếc, Seo Moonjo không tính đây là câu trả lời.

Hắn tránh né cậu, nói: "Anh ngủ ở phòng khách."

Hai người chiến tranh lạnh một đêm, giữa trưa ngày thứ hai vẫn ngồi đối diện nhau ăn cơm như bình thường, nhưng có điều không nói với nhau một câu nào.

Yoon Jongwoo vừa ăn vừa xem tin tức, không biết xem trúng cái gì liền mở to mắt, cả người cứng đơ.

Seo Moonjo thấy vậy quay đầu sang nhìn, trên TV đang phát trực tiếp hiện trường sự cố đắm tàu.

Trên biển, con tàu chở khách khổng lồ bị lật, một nửa còn trên mặt biển, một nữa còn lại đã bị nhấn chìm.

Trực thăng vây quanh bốn phía, thuyền cứu hộ cùng các con tàu tiến đi đến cứu trợ, nhưng bởi vì tàu bị đắm, xung quanh hình thành xoáy nước, không cách nào có thể đến gần.

"Anh..." Bờ môi Yoon Jongwoo run rẩy. "Cái đó, cái đó hình như là tàu chở lớp em, hôm qua Jieun có gửi em xem ảnh."

Seo Moonjo nghe vậy liền buông chén.

Yoon Jongwoo thấy tay chân mình lạnh buốt, cậu sợ hãi vô cùng.

Seo Moonjo có hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn là không đành lòng. Im ắng thở dài, vươn tay ôm lấy Jongwoo đang run rẩy vào lòng.

"Đừng sợ." Hắn khẽ xoa đầu cậu.

Seo Moonjo rõ ràng bình tĩnh hơn nhiều, hắn một tay ôm Yoon Jongwoo, một tay lấy điện thoại ra xem tin tức.

"Tốc độ chìm của tàu không nhanh, xung quanh còn có rất nhiều thuyền cứu hộ, có lẽ người cũng được cứu ra rồi?"

Yoon Jongwoo sững sốt vài giây, chạy nhanh về phòng, mở ra group chat lớp.

Phần lớn ảnh chụp đều được gửi vào vài giờ trước, bọn nhỏ mặc áo phao ngồi theo hàng trong khoan tàu, tạo dáng vui vẻ.

[kkk, lần đầu tiên bị đắm tàu, vừa sợ vừa vui!]

[quái quỷ gì không biết, đi học đã mệt chết rồi còn phải đóng titanic]

[oa, mày iu ai chưa còn bày đặt titanic]

[thôi...]

Yoon Jongwoo lướt một dọc tin nhắn, cảm giác nhẹ nhõm đi phần nào. Thấy mọi người còn vui vẻ trêu đùa nhau, có lẽ không có gì đáng ngại.

"Cục cưng, tin tức nói rằng đã cứu được bọn trẻ rồi..." Seo Moonjo cầm ly nước đẩy cửa vào, nhìn thoáng qua điện thoại, hơi nhíu mày.

"Anh?"

"Ảnh chụp này..."

"Làm sao vậy?"

"Con tàu rõ ràng bị nghiêng đến như vậy, sao tụi nhỏ lại còn ngồi trong cabin, giáo viên không sơ tán ư?"

Yoon Jongwoo ngập ngừng nói: "Không phải anh vừa nói, có tin người đã được cứu ra rồi sao..."

Seo Moonjo nhíu mày không đáp, đường nét càng trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.

Jongwoo cười khan một tiếng, không biết có hay không tự an ủi chính mình: "Chắc không có chuyện gì đâu..."

Mắt phải cậu giựt không ngừng, tay run run bắt đầu gọi điện thoại. Bắt đầu từ lớp trưởng, sau đó gọi từng người theo thứ tự trong danh bạ.

Không nghe máy.

Tắt máy.

Không nghe máy.

Chắc là do điện thoại bị rớt xuống nước... Jongwoo nghĩ. Cậu lấy tay quệt trán, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Cậu ôm hi vọng cuối cùng, gọi cho chủ nhiệm. Vẫn là không bắt máy.

Yoon Jongwoo chậm rãi cúp điện thoại, toàn thân rét run, theo thói quen ngẩng đầu lên tìm hình bóng Seo Moonjo như muốn tìm kiếm niềm an ủi.

Nhưng ai ngờ, kẻ luôn luôn bất khả chiến bại như hắn lại đứng im một chỗ, bất động.

Đón lấy tầm mắt của Yoon Jongwoo, lông mi hắn run rẩy, từ từ nhìn sang cậu.

Hai người đối mặt một lát, khuôn mặt tái nhợt của Seo Moonjo đột nhiên lộ ra điểm méo mó. Bối rối, sững sờ, khoé môi giật giật, như muốn mỉm cười lại không thể, cuối cùng hắn rơi nước mắt.

Hắn quỳ rạp trước mặt Yoon Jongwoo, ôm chầm lấy cậu.

Bởi vì ôm chặt quá, Yoon Jongwoo không thể hít thở được, phải lấy tay đập vào lưng hắn.

"Nếu như... nếu như em ở trên đó..." Seo Moonjo lắp bắp, từng đợt hơi nóng thổi bên tai Yoon Jongwoo. "Nếu em ở trên tàu, anh sẽ phát điên mất."

Yoon Jongwoo không biết nên nói gì, vỗ vỗ lưng hắn dỗ dành.

Dọc theo xương sống, từ trên xuống dưới, một lần lại một lần.

Sức ôm của hắn dần dần dịu lại, ánh nắng chiếu vào trong phòng, bao trùm lên hai thân ảnh ôm chặt lấy nhau, như nhím con rúc người sưởi ấm vào mùa đông.

Thật lâu sau, Seo Moonjo mới nhẹ nhàng nói: "Anh yêu em..."

Yoon Jongwoo cả kinh, cậu còn tưởng mình nghe lầm.

Seo Moonjo nghiêng đầu, môi dán lên cổ cậu, dịu dàng hôn.

"Anh rất yêu em, Jongwoo." Seo Moonjo lặp lại lần nữa. "Vậy nên đừng bao giờ rời xa anh... Xin em."

"Em..." Yoon Jongwoo cảm thấy sống mũi cay cay, vành tai đỏ hết lên, muốn xoay người nhìn hắn, lại bị nắm chặt ở eo.

"Đừng nhúc nhích." Đối phương thấp giọng nói.

Yoon Jongwoo khẽ kêu một tiếng, ngay sau đó lưng cậu liền có cảm giác ẩm ướt.

Hắn khóc... ?

Người đàn ông lạnh lùng không giống con người ấy... đã khóc ư?

Yoon Jongwoo bối rối, không nói được câu nào, chỉ biết lẵng lặng mặc cho hắn ôm.

Từ khi còn nhỏ, Seo Moonjo một mặt vẫn là không biểu tình. Không khóc cũng không nháo, gặp chuyện cũng ậm ừ cho qua. Lớn lên một chút lại càng trưởng thành đến đáng sợ hơn, cho dù cuộc sống có khó khăn cỡ nào, hắn cũng không rơi một giọt nước mắt.

Dưới ánh nắng ôn hoà, Seo Moonjo ôm lấy người mình yêu nhất, khóc hết nước mắt cả cuộc đời hắn.

Yoon Jongwoo vừa ôm hắn, vừa ngốc nghếch vỗ về: "Anh đừng như vậy, em nghe lời anh, sau này tất cả đều nghe theo anh... Từ điền nguyện vọng đến chọn trường, em sẽ không tuỳ hứng, anh đừng-"

Trả lời cậu là một nụ hôn vừa mặn vừa đắng.

"Anh yêu em."

Mãi đến nhiều năm sau, Yoon Jongwoo đều có thể nhớ rõ ràng từng chi tiết của ngày hôm đó, nhớ hương vị của từng giọt nước mắt.

Đó là ngày 17 tháng 4 năm 2014, ngày mà người Yoon Jongwoo yêu từ địa ngục trở về bên cạnh cậu.

Hoàn.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Com