Hopejoon (2)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Cậu không chỉ đẩy Namjoon  còn tức giận với em mà thậm chí còn không thể nói rõ hơn rằng bạn trai của mình có ổn hay không. Chết tiệt !

Cậu mở cửa phòng ngủ của Namjoon, thở dài trước khi làm như vậy và thấy em vẫn đang ngủ, cuộn mình trong chăn êm ái với Ryan  của mình ấy đang ôm ấp áp vào mặt em. Hoseok đi về phía giường và ngồi xuống gần Namjoon, điều này khiến em đang ngủ cựa mình và từ từ thức dậy.

Namjoon bối rối ậm ừ, đôi mắt có chút mơ hồ.

Tại sao Hoseok lại ở đây? Họ không đi tập à?

" Chào buổi sáng." Hoseok nói. Namjoon nói lại.

"Cậu không  đi luyện tập à? Sao  lại ở đây?"

"Tôi khá chắc chắn rằng những người khác đã đi trước và vâng tôi nên tập luyện, nhưng tôi cần nói chuyện với em," anh dừng lại một lúc. "Tối hôm qua em nói với tôi rằng em  muốn nói chuyện."

Namjoon ngồi dậy rồi  gật đầu. "Ừ, nhưng ... Cậu không cần phải bỏ tập vì điều đó. Chúng ta có thể nói chuyện đó sau."

"Vậy thì tại sao em lại không tập luyện?" Cậu đã biết lý do, nhưng Hoseok chỉ muốn xem liệu Namjoon sẽ nói thật hay nói dối vì cậu biết rõ rằng khi Namjoon nói dối, em sẽ không ổn.

"O- oh, um, tớ, uh, không được khỏe lắm. Bụng tớ đang đau ... vâng." Hoseok ậm ừ, nhìn chằm chằm vào Namjoon, người có vẻ rất quan tâm đến Ryan của em vào lúc này, nhẹ nhàng vuốt ve nó.

Hoseok thở dài. "Tại sao em không nói cho anh biết Joon?"
Namjoon nhanh chóng quay đầu lại và giao tiếp bằng mắt với anh. "C- anh đang nói cái gì vậy? Dù sao thì, có lẽ anh nên đi ngay bây giờ, đừng ở lại vì em không được khỏe, hãy đi và luyện tập với oth-"

"Namjoon." Cậu ngừng nói. Bàn tay tạo thành một nắm đấm ,giọng gằn lên muốn .

"Xin lỗi," Namjoon lầm bầm. "Em chỉ không muốn làm bất cứ ai phải lo lắng vì em. Mọi người đều đã rất căng thẳng về sự trở lại lần này." Sau đó là môi dưới của em nhô ra thành một cái bĩu môi.

"Namjoon, sức khỏe của em quan trọng đối với tôi hơn bất cứ thứ gì khác. Và sự thật là tôi thậm chí còn không nhận thấy? Em yêu, em nên nói với tôi." Hoseok, vô tình với Namjoon, phóng người lại gần, đưa một tay lên mặt Namjoon, ngón tay cái vòng qua má em.

"Em chỉ bị căng thẳng, giống như những người khác. Và em cũng tiếp tục làm rối tung lên. Em không muốn làm anh thêm căng thẳng. Dù thế nào, em vẫn khiến anh phát điên ."

"Tất nhiên là em sẽ làm rối tung lên. Chân của em bị thương. Tôi xin lỗi vì không tìm hiểu ngược lại  tức giận với em , cưng !." Họ đã nhìn chằm chằm vào nhau trong một phút vui vẻ trước khi Hoseok lao vào và hôn Namjoon. Một nụ hôn nhỏ nhẹ và thuần khiết và sau tất cả những lần họ hôn nhau trong quá khứ, nó vẫn khiến Namjoon đỏ bừng mặt và cảm thấy những cánh bướm bên trong bụng mình đang rung rinh sung sướng. Hoseok bối rối nói "Anh xin lỗi."

"Đó không phải lỗi của anh, Seok, đừng xin lỗi. Em biết em có xu hướng giữ mọi thứ cho riêng mình."

"Chà, tôi đoán cả hai chúng ta đều đáng trách." Cả hai cùng cười.

"Tôi yêu em, em bé." Hoseok nói với người kia.

"Em cũng yêu anh."

--------------------

Sau cuộc nói chuyện của họ, anh ấy đi ra ngoài và nói với Seokjin và những người khác về việc muốn ở lại và với Namjoon trong hôm nay .  Anh đồng ý và cùng những người còn lại rời đi để tiếp tục để tập luyện.

"Joon ăn chưa?" Namjoon  lắc đầu.

"Chờ đã, làm ơn đừng nói với tôi là em chưa ăn." Hoseok nhíu mày lại, lo lắng. Namjoon im lặng, môi dính chặt vào kẽ răng.

Cậu ca thán. "Tôi đã nói với em, Joonie. Em cần ngừng làm điều đó bất cứ khi nào bạn thấy căng thẳng. Hãy nói cho tôi biết khi nào em làm và tôi sẽ ở đây để giúp em, cưng ! được rồi. Bây giờ hãy để tôi đi làm cho em một cái gì đó và tốt hơn là em nên ăn hết. "

Và đúng như lời hứa, Namjoon ăn tất cả những gì mà Hoseok đã nấu cho cậu. Làm thế nào em có thể không? Tay nghề nấu ăn của cậu rất tuyệt!

"Cảm ơn vì đồ ăn."

"Không có gì đâu, cưng. Muốn vào phòng  và âu yếm không?"

"Vâng, làm ơn." Namjoon cười rạng rỡ, má lúm đồng tiền hiện ra, Hoseok kinh ngạc nhìn em , em thật đáng yêu!

Cả hai vào trong phòng Namjoon, phải dìu Namjoon đi lại do bị đau. Đặt  trên chiếc giường êm ái, Namjoon ôm chầm lấy Hoseok, vòng tay qua người cậu,  em muốn ở gần cậu . Với tư thế bình tĩnh và thoải mái như vậy, Namjoon ngủ thiếp đi ngay lập tức, Hoseok vuốt ve em rồi hôn lên má mềm mại.

" Bé cưng! Ngủ ngon !"

**By : No


Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Com